|
Mặc dù ông Thái không muốn so sánh Pomina với Tập đoàn Hòa
Phát, nhưng rõ ràng với thị phần và sản phẩm khá tương đồng, kết quả kinh doanh
của Hòa Phát là một điển hình phù hợp nhất để tham chiếu với Pomina.
Pomina chiếm lĩnh thị trường thép ở phía Nam trong khi Hòa Phát ở phía Bắc, nhưng
kết quả kinh doanh của Hòa Phát lại tốt hơn hẳn Pomina. Năm 2012, tổng doanh
thu của Hòa Phát đạt gần 17.000 tỉ đồng và lợi nhuận gần 1.000 tỉ đồng.
Mặc dù lợi nhuận của Hòa Phát còn có sự đóng góp của các lĩnh vực kinh doanh
khác như đồ gỗ hay bất động sản, nhưng theo báo cáo tài chính 2012 thép vẫn
chiếm đến 70,8% lợi nhuận của tập đoàn này.
Do đó, có thể nói việc Pomina đạt tỉ suất lợi nhuận thấp chủ yếu xuất phát
từ những vấn đề nội tại chứ không hoàn toàn do yếu tố khách quan. Vậy thực chất
vấn đề của Pomina là ở đâu?
“Nhà máy thép Pomina 3 ra đời trong bối cảnh thị trường khó khăn nhất nên
chưa thể đạt công suất tối đa. Đồng thời, Pomina phải chịu chi phí khấu hao và
chi phí lãi vay quá cao”, ông Thái nói.
Báo cáo tài chính hợp nhất của Pomina năm 2012 cho thấy, nhà máy luyện phôi
thép 1 triệu tấn hoạt động từ tháng 6/2012 chỉ chạy được 40% công suất, trong
khi chi phí lãi vay (chủ yếu vay để đầu tư nhà máy Pomina 3) lên đến 273 tỉ
đồng.
Thừa nhận khó khăn hiện tại, nhưng ông Thái cho rằng một người làm thương mại
có thể thiên về chiến thuật hơn là chiến lược; còn một người làm công nghiệp
phải nghĩ nhiều đến chiến lược. Kinh doanh ngành khác, doanh nghiệp có thể tính
tháng, tính năm, nhưng đối với ngành công nghiệp nặng, đó là câu chuyện của vài
chục năm.
Đầu tư dài hạn là một chiến lược đúng đắn, song cũng có ý kiến cho rằng có
lẽ Pomina đã phát triển quá nhanh. “Đó có thể cũng là một vấn đề”, ông Thái
thừa nhận.
Theo ông, nếu đầu tư theo công nghệ luyện thép của Trung Quốc thì với thương
hiệu có sẵn và chi phí tài chính chỉ bằng 1/3 so với công nghệ châu Âu, Pomina
sẽ kiếm tiền rất nhanh.
Tuy nhiên, Pomina luôn xác định đối thủ lớn nhất của họ là các doanh nghiệp
thép Trung Quốc và thị trường quốc tế là sân chơi phải hướng tới. Nếu chỉ vì
lợi ích trước mắt thì tương lai sẽ khó có một doanh nghiệp nào cạnh tranh được
với thép Trung Quốc.
“Đến năm 2015 thuế nhập khẩu thép chỉ còn 5%. Khi đó, nếu cạnh tranh bằng
giá với Trung Quốc là vô nghĩa. Chỉ chơi bằng chất lượng mới có thể thắng”, ông
Thái nhận định.
Với quan điểm và tầm nhìn dài hạn như vậy, nên dễ hiểu vì sao trong suốt
cuộc trò chuyện ông Thái luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của Nhà máy Thép
Pomina 3. Nhưng, giống như các doanh nghiệp thép khác, tìm lối ra trong tình
hình khó khăn hiện nay vẫn là vấn đề mà ông Thái và ban lãnh đạo của Pomina
phải giải quyết.
“Giữ vững thị phần, đẩy mạnh xuất khẩu và mở rộng phân phối ra thị trường
phía Bắc”, ông Thái nói về định hướng kinh doanh cho năm 2013. “Nhưng kế hoạch
đặt ra là chỉ hòa vốn”. Theo ông, khó khăn của một nhà máy công nghiệp thường
hiện hữu trong 7 năm đầu.
Pomina cũng vậy. Nhưng sau thời gian khấu hao đó một nhà máy được đầu tư
bằng công nghệ tiên tiến sẽ vô địch. “Tôi chấp nhận cực khổ hiện tại để 10 năm
sau sung sướng”, ông cho biết.
Tập đoàn “gia đình trị”
Chấp nhận thực tại, nên trong khi nhiều doanh nghiệp ngành thép đang lo chuyện
sống còn thì ông Thái lại nói về chuyện kinh doanh một cách rất bình thản. Thậm
chí, thời gian gần đây Thép Việt lại quyết định mua gom cổ phiếu của Pomina.
 |
| Cơ cấu tổ chức của Thép Việt |
Hiện nay, Thép Việt đã đăng ký mua thêm gần 6,3 triệu cổ
phiếu của Pomina bằng giao dịch thỏa thuận và khớp lệnh từ ngày 10/6/2013 đến
9/7/2013 nhằm tái cơ cấu danh mục đầu tư.
Thép Việt hiện đã sở hữu 62,11% cổ phần của Pomina. Vì vậy, dù không sở hữu
một cổ phiếu Pomina nào nhưng ông Thái vẫn là thành viên Hội đồng Quản trị và
nắm rất rõ các chiến lược kinh doanh liên quan đến Pomina.
Câu chuyện về mô hình quản trị ở Pomina là khá thú vị. Hiếm có công ty nào
đã lên sàn mà thành viên Hội đồng Quản trị đều là người trong gia đình như
Pomina: cả 5 thành viên Hội đồng Quản trị ở Pomina đều mang họ Đỗ và là anh em
của ông Thái.
Thu gom cổ phiếu và các thành viên Hội đồng Quản trị là người nhà khiến các
nhà đầu tư đang đặt ra câu hỏi, phải chăng họ đang củng cố mô hình công ty gia
đình trị mà họ đang duy trì tại Pomina?
Để trả lời cho câu hỏi này, có lẽ nên nói thêm một chút về mối duyên với
thép của Đỗ Duy Thái.
Xuất thân là một nhà giáo nhưng từ những năm 1980 ông lại bén duyên với ngành
công nghiệp với việc tham gia lĩnh vực cao su. Mày mò chế tạo đủ loại sản phẩm
từ cao su, nhưng Đỗ Duy Thái nhớ nhất là việc nghiên cứu sản xuất ru-lô cho máy
xay lúa.
Mất hơn 2 năm trời, cuối cùng ông đã tìm ra bí quyết thay nguyên liệu cao su
thiên nhiên bằng cao su nhân tạo nhằm tăng độ bền.
“Chẳng khác gì đồ Nhật”. Câu nói của ông chủ một nhà máy xay xát gạo ở Phú
Lâm (quận 6) đã làm ông bật khóc trước mặt bao nhiêu người. Năm đó ông Thái 27
tuổi.
Thời điểm đó, việc thông thương hàng hóa giữa Việt Nam và thế giới
vô cùng khó khăn. Nền kinh tế tự cung tự cấp khiến các sáng kiến tại chỗ trở
nên vô cùng quan trọng, nhưng nó cũng sinh tâm lý “méo mó có hơn không” khiến
chất lượng sản phẩm không được chú trọng.
“Nên khi được so sánh chất lượng sản phẩm với hàng sản xuất tại Nhật, cảm xúc
của tôi thực sự rất khó tả”, ông Thái bùi ngùi nhớ lại.
Chính chiếc ru-lô này là bước ngoặt, gắn ông với niềm say mê chế tạo. Các
sản phẩm từ cao su như dép nhựa, vỏ ruột xe, nút chai kháng sinh... đã làm sự
nghiệp kinh doanh của Đỗ Duy Thái phất lên như diều gặp gió.
Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội chưa đề cao vai trò của
việc kinh doanh thì việc làm ăn phát đạt có thể mang lại rủi ro rất lớn cho
người doanh nhân. Sự kiện một doanh nhân kinh doanh lốp xe ở phía Bắc bị bắt đã
khiến ông quyết bỏ kinh doanh sản xuất cao su.
"Làm kinh doanh thời đó chưa biết bị bắt lúc nào mà mình còn làm được,
thì khó khăn hiện tại đã nhằm nhò gì”, ông Thái nói.
Năm 1992, khi đất nước bắt đầu mở cửa, ông bắt đầu quay lại với nghề kinh
doanh nhưng là một lĩnh vực khác: kinh doanh thép.
Năm 1995, trong chuyến tham quan một xưởng thép ở Đài Loan có ứng dụng công nghệ
điều khiển tự động, Đỗ Duy Thái mê mẩn từng chi tiết hệ thống điều khiển này
“đến quên cả đường về”, như lời ông chia sẻ. Và mơ ước xây dựng một nhà máy như
thế tại Việt Nam
lớn dần.
“Ở đất nước nào cũng vậy, nếu gạo là lương thực của toàn dân thì thép chính
là lương thực của ngành công nghiệp, là đòn bẩy tăng trưởng kinh tế”, ông Thái
nói.
Gắn bó máu thịt với thép nên không ngạc nhiên khi Đỗ Duy Thái và cả gia đình
vẫn bám trụ với nghề này.
“Tôi không quan trọng người nhà hay người ngoài, quan trọng là có làm được việc
hay không. Nếu có người thay thế được tôi cũng sẵn sàng thuê để đi đánh golf
cho khỏe. Kiếm được người am hiểu ngành công nghiệp, phù hợp với guồng máy là
rất khó. Mình cũng là triệu phú rồi, không thiếu tiền nhưng vẫn phải vất vả như
thế này là vì cơ nghiệp mình đã gầy dựng”, ông Thái bộc bạch.
Mặc dù vậy ông vẫn cho rằng công ty gia đình không có gì xấu, thậm chí là
tốt. Theo ông, 98% công ty tại Đài Loan là công ty gia đình và hàng hóa của họ
xuất khẩu đi khắp thế giới. Mô hình quản trị hiện nay ở Pomina và Thép Việt cho
thấy dường như ông Thái muốn duy trì công ty theo kiểu tập đoàn gia đình.
Hiện tại, Thép Việt đã bắt đầu thời kỳ chuyển giao quyền lực và người kế vị
có lẽ sẽ là một người họ Đỗ. Gần 3 năm nay chị Đỗ Duy Hiếu, con gái ông Đỗ Duy
Thái, đang giữ vị trí Giám đốc Điều hành tại Thép Việt. Có lẽ đây là một bước đệm
trước khi Hiếu bước lên vị trí cao hơn ở Thép Việt hoặc Pomina.
Nguồn: NCĐT
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét